🌙 Lily Notes #03 — Điểm Zero
- LA LUNA

- 3 thg 3
- 4 phút đọc
Cách đây 4 năm, khi còn ở Darwin – miền Bắc nước Úc, nơi bầu trời rộng đến mức khiến con người thấy mình thật nhỏ – tôi có cơ hội nhiều lần ngắm nhìn Mặt Trăng máu khổng lồ treo lơ lửng giữa đêm.
Ngày đó, tôi chỉ kinh ngạc trước vẻ đẹp kỳ diệu của thiên nhiên.
Tôi chưa hiểu rằng, có những khoảnh khắc sẽ quay lại sau nhiều năm – nhưng với một tầng nghĩa khác.
Tối nay, sau một giấc ngủ để phục hồi năng lượng, tôi thức dậy.
Chậm rãi pha một ly nước chanh ấm.
Ăn một quả đào.
Ngâm chân trong thau nước ấm.
Tôi ra ngoài đổ rác. Khi quay đầu lại, tôi thảng thốt.
Bầu trời lấp lánh ánh sao.
Và một Mặt Trăng máu kỳ bí.
Tôi ngồi xuống. Để gió đêm thổi qua người mát dịu.
Tôi ngồi an tĩnh… và thấy:
Ở đâu đó, có người đang đau vì quá khứ chưa lành.
Có người mệt mỏi vì gánh nặng cơm áo.Có người vô tình làm tổn thương nhau vì tâm hồn chưa kịp trưởng thành.
Ở đâu đó, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một sợi chỉ mỏng.
Sáng nay khi đi làm, tôi trò chuyện với một cô khách quen.
Cô ấy sắp bay về UK thăm gia đình và buộc phải hủy chuyến quá cảnh ở Dubai.Trên tờ The West Australian tôi bán mỗi sáng, và trên tường Facebook, những tin tức về chiến tranh và bom nổ liên tục hiện ra.
Chúng tôi nhìn nhau và nói:
“How lucky we are to live in peace here.”
Thật vậy.
Ở đâu đó, người ta chỉ cầu mong được tỉnh giấc sau mỗi đêm ngủ.Ở đâu đó, có người ôm trái tim đầy thương tổn mà vẫn kiên cường sống tiếp.Cơ thể và tâm trí họ rơi vào chế độ sinh tồn – chỉ để bảo vệ chính mình.
Có những ngày tôi cũng mệt.Sau một ca làm dài.Sau một tổn thương.Sau một quyết định khó.
Mệt vì đã gồng quá lâu.

Nhưng Mặt Trăng máu hôm nay –Thứ Ba, ngày 3 tháng 3, năm tôi 33 tuổi –đã mở ra trong tôi một cánh cổng mới:
✨ Biết ơn sự sống.
Biết ơn việc được hiện diện.
Biết ơn việc được thở.
Sống trọn vẹn cho hôm nay – đã là một phép màu.
Bốn năm trước khi rời Việt Nam, tôi đã mất đi nhiều liên lạc.
Bạn bè. Gia đình. Những mối thân quen.
Hôm qua, một người bạn rủ tôi đi farm hái hồng.
Tặng tôi vài trái xương rồng vừa hái được.Hôm nay lại rủ đi xem trận bóng trực tiếp Việt Nam – Ấn Độ.
Tôi chợt thấy tình bạn quý giá biết bao.
Nó làm đời sống này sinh động và giàu có hơn.
Tết này tôi không về nhà.
Mẹ và em gái gửi lì xì cho tôi – mỗi người một triệu đồng.
Và lần đầu tiên sau cuộc hành hương lớn của đời mình, tôi cảm thấy mình quay về Điểm Zero.

Không phải quay về nơi cũ.
Mà quay về một nội tâm mới.
Một điểm bắt đầu khác.
Không còn ngây thơ. Không còn mù quáng.
Nhưng cũng không còn tự trách.
Tôi đã từng lớn lên cùng những vết thương không gọi tên,
nên tôi hiểu thế nào là khao khát được yêu và được thấy.
Và vì thế, hôm nay tôi biết cảm sâu và yêu sâu —
mà không còn bỏ rơi chính mình.
Những vết thương từ thuở bé giúp tôi hiểu chiều sâu của nỗi đau.
Chỉ khi tôi dám bước vào bóng tối của chính mình,
tôi mới nhận ra:ánh sáng chưa từng rời đi.
Nó chỉ chờ một khe nứtđể đi qua.
Tôi đã từng tự ti,
nên tôi học cách dựng lại phẩm giá từ bên trong, thay vì chờ ai công nhận.
Tôi đã từng thu nhỏ bản thân để được chấp nhận,
nên giờ đây tôi xây tự trọng như xây một ngôi nhà — chậm rãi nhưng vững vàng.
Tôi đã từng sống trong hỗn loạn,
nên tôi hiểu trật tự là nơi tôi có thể thở.
Tôi từng sống trong trì hoãn và trốn tránh,
nên tôi biết kỷ luật không phải xiềng xích —mà là nơi tôi quay về và neo mình lại.
Điểm Zero mới
là nơi trật tự nội tâm đang được hình thành.
Là nơi kỷ luật mềm được xây mỗi ngày.
Là nơi tự trọng trở thành nền móng.
Không còn sống theo phản xạ sinh tồn.
Không còn chạy theo cảm xúc nhất thời.
Mà sống với một nhịp chậm hơn.
Sâu hơn.
Vững hơn.
Thân thể này.
Sức khỏe này.
Tinh thần này.
Khả năng viết và sáng tạo này.
Đôi tay này.
Trái tim này —
vẫn đang đập.
vẫn đang rung động.
vẫn còn có khả năng yêu.
Và trong khoảnh khắc này,
thế là đủ đầy. 🌙🪷


Bình luận