Lily Notes #04 – Trở về với chính mình
- LA LUNA

- 7 ngày trước
- 5 phút đọc
Trở về
Một buổi sáng, tôi ngồi trên chiếc ghế tràng kỷ dưới một góc nắng dịu.
Ánh sáng len qua những tán cây xanh, rơi xuống mặt bàn gỗ cũ. Những chiếc lá rung khẽ trong gió. Tiếng nhạc vang lên nhẹ nhàng trong quán café nhỏ mang tên Tháng Năm.
Không quá nhiều người. Không quá nhiều âm thanh.
Chỉ có một khoảng không gian đủ yên để một người có thể ngồi xuống và thở.
Tôi ngồi đó, không làm gì cả.
Chỉ đơn giản hiện diện với hơi thở của mình.

Có lẽ sau một thời gian dài gồng mình trong chế độ sinh tồn, cơ thể và tâm trí tôi bắt đầu tìm lại được điểm cân bằng.
Hệ thần kinh dần được điều hoà.
Những lớp căng thẳng âm thầm trong người bắt đầu tan ra.
Nhịp thở trở nên sâu hơn.
Vai không còn gồng lên nữa.
Và tâm trí, sau nhiều ngày quay cuồng, bắt đầu sáng rõ trở lại.
Ở nơi đó, tôi nhận ra một điều rất giản dị.
Khi tâm trí trở nên yên tĩnh, ta không còn sợ hãi.
Không còn thu nhỏ mình lại.
Cũng không còn so sánh mình với bất kỳ ai.
Ta chỉ ở đây.
Tôi bắt đầu quan sát cơ thể mình — những mỏi mệt nằm sâu trong từng bắp cơ, từng nhịp thở. Những phần của cơ thể đã âm thầm căng lên suốt thời gian qua để nâng đỡ tôi đi qua những đoạn khó của cuộc đời.
Cơ thể chưa bao giờ phản bội ta.
Nó chỉ cố gắng bảo vệ ta theo cách của nó.
Ngồi trong quán café buổi sáng ấy, tôi chợt thấy một sự biết ơn rất sâu dành cho cơ thể của mình.
Biết ơn vì nó đã chịu đựng rất nhiều.
Biết ơn vì nó vẫn ở đây.
Và trong một buổi sáng bình thường như thế, tôi chợt thấy an.
Một sự bình yên rất nhỏ.
Rất nhẹ.
Nhưng đủ sâu để lan ra khắp cơ thể.
Không phải kiểu bình yên đến từ việc mọi thứ đều hoàn hảo.
Mà là bình yên đến từ việc ta chấp nhận rằng cuộc sống vốn dĩ luôn có những đoạn gập ghềnh.

Một buổi chiều khác, tôi ngồi bên bờ sông Đắk Bla — nơi mình sinh ra.
Gió thổi lay từng ngọn cỏ mềm.
Xa xa tiếng ve mùa hè kêu râm ran.
Có những vòng tròn rất lớn trong cuộc đời mà khi ở bên trong, mình không nhận ra.
Mình chỉ thấy mình đang đi.
Đang tìm kiếm.
Đang chạy theo những điều mình nghĩ là hạnh phúc, là tình yêu, là ý nghĩa.
Chỉ khi đi qua những khổ đau, mình mới dừng lại và bắt đầu nhìn sâu hơn vào chính mình.
Những ngày này, Luna đang học cách hiểu nỗi khổ của bản thân mình — và của những người mình thương.
Và mình bắt đầu hiểu một điều mà trước đây mình chỉ đọc trong sách:
Hiểu là nền tảng của thương.
Có lẽ ai trong đời cũng mang trong mình một phần bóng tối rất riêng.
Những vết thương cũ.
Những nỗi sợ.
Những khát khao được yêu thương và được nhìn thấy.
Khi mình chưa nhìn thấy những phần đó trong mình, chúng sẽ âm thầm điều khiển cuộc đời mình.
Và có lẽ trưởng thành…là khi mình đủ can đảm để nhìn vào những phần đó, với sự hiểu và lòng từ bi.
Có cảm giác như mình đã đi một vòng tròn rất lớn trong cuộc đời để rồi cuối cùng quay về nơi mình bắt đầu.
Nhưng lần quay về này,
mình hiểu cuộc sống hơn một chút.
Và cũng hiểu chính mình hơn một chút.

Mình còn nhớ, nhiều năm trước, cũng ngồi bên bờ kè sông Đắk Bla, đọc cuốn “Kintsugi – tái sinh từ những mảnh vỡ” của Tomas Navarro.
Có lẽ từ ngày ấy, những cuộc tái sinh trong cuộc đời mình đã bắt đầu.
Những lần lột xác nối tiếp nhau, giống như những chú ve sầu thoát xác.
Thế nhưng để tái sinh,mình phải chết đi.
Rất nhiều lần.
Những cái chết nhỏ đến.
Cái chết của nỗi sợ và định kiến.
Cái chết của cái tôi cao ngạo — luôn nghĩ mình là trung tâm, là tài giỏi.
Cái chết của những ảo tưởng.
Cái chết của những điều mình từng nghĩ là đúng, nhưng rồi nhận ra không phải.
Cái chết của những vết thương sâu, những vô thức và những vùng bóng tối trong tâm trí.
Mỗi lần một lớp bản thể cũ vỡ ra, dung lượng trái tim lại mở thêm một chút.
Nhưng đi kèm với đó luôn là đau đớn.
Và hoang mang.
Thế nhưng chính những vết nứt đó lại là nơi phiên bản chân thật của mình bắt đầu ló dạng.
Có những giai đoạn trong cuộc đời, mình không chết đi theo nghĩa sinh học.
Nhưng một phần nào đó trong mình đã thật sự chết đi.
Chỉ là một ngày nào đó, mình thức dậy và nhận ra:
Một giấc mơ đã chết.
Một ảo ảnh tan vỡ.
Một sự an toàn biến mất.
Một phiên bản của mình đã chết.
Trong những ngày như vậy, mình có cảm giác như đang đi qua một cái chết vô hình.
Ở đó nằm lại:
– sự ngây thơ của mình
– những ảo tưởng đã vỡ
– những vô thức từng làm mình và người khác tổn thương
– và phiên bản cũ của mình từng tin rằng mọi thứ sẽ luôn đơn giản
Nhưng có một điều lạ lùng về những cái chết nhỏ.
Chúng không phải là kết thúc.
Chúng chỉ là những cánh cửa.
Mỗi lần một phần cũ của mình chết đi, một khoảng trống sẽ xuất hiện.
Khoảng trống đó đau.
Rất đau.
Nhưng chính khoảng trống đó lại là nơi một con người mới có thể bắt đầu được sinh ra.
Có lẽ trưởng thành không phải là trở nên mạnh mẽ hơn.
Mà là học cách đi qua nhiều cái chết nhỏ mà vẫn tiếp tục sống.
Vẫn tiếp tục mở lòng.
Vẫn tiếp tục tin rằng bên trong mình vẫn còn ánh sáng.
Ba mươi ba năm đi lạc.
Mình bắt đầu trở về.
Và lặng lẽ phát một lời thề với chính mình:
Sống tỉnh thức hơn.
Để không còn phản bội bản thân.
Và cũng không còn làm tổn thương bất kỳ ai khác nữa.
Có lẽ một ngày nào đó, khi nhìn lại, mình sẽ hiểu rằng:
Những cái chết nhỏ.
Những khổ đau đi qua đời.
Không phải để phá hủy mình.
Chúng chỉ đang dọn chỗ cho một phiên bản chân thật hơn của mình được sinh ra.
— Luna Lily 🌙
Tiệm cafe Tháng Năm,
Kon Tum
07.04. 2026 ( có lạ không? Chính ngày này là ngày mình trên chuyến bay đến Úc vào 4 năm trước. Đi một vòng lớn để trở về.)



Bình luận