Một mình lọt thỏm giữa một thành phố xa lạ, có cô đơn không?
- LA LUNA

- 20 thg 5, 2022
- 3 phút đọc
Mình may mắn trong hành trình xuất ngoại của mình có bạn bè đồng hành trong những ngày đầu tiên và có một người bạn cùng phòng, có một công việc mà mình yêu thích và có thể học hỏi mỗi ngày. Thế nhưng có những ngày nỗi buồn và cô đơn ghé thăm bất chợt.
Có những ngày 2 chị em làm chéo ca, khi chợp mắt thức dậy không thấy ai bên cạnh. Có những ngày thấy bản thân còn nhiều yếu kém, thiếu kiến thức và kỹ năng cũng như rào cản ngôn ngữ, văn hóa và sắc tộc. Có những ngày lang thang một mình, thấy bản thân lọt thỏm lạc lỏng giữa lòng thành phố mới. Có những ngày nhớ về những ngày thong dong ở Việt Nam, thèm một người bầu bạn, một người động viên trong những ngày mệt nhọc.
Thế nhưng mình tự hỏi bản thân: có phải rằng giấc mơ mà mình ấp ủ từ 2 năm trước đã được thực hiện? Có phải sự cô đơn và những khó khăn này mình đã lường trước?

Mình nhận thức được rằng mình đã vượt qua được những mục tiêu trước đó để đạt được tấm vé 462 trên tay, và hiển nhiên sẽ có những thử thách mới, mục tiêu mới đón chờ mình phía trước. Phải chăng mình nên dừng lại và khen ngợi, cỗ vũ bản thân đã hoàn thành tốt hay không? Mình của bây giờ có phải đã tốt hơn mình của năm ngoái? Thay vì hoài nghi bản thân và mất dần sự tự tin, phấn khích vì chưa đủ sức để vượt qua những rào cản phía trước?
Ai cũng nghĩ rằng công việc của mình là khó khăn, áp lực nhất. Thế nhưng khi mình ngoảnh đầu lại, mình thấy mình của nhiều năm trước đang vật lộn với công việc trước đó, hay chỉ vừa mới năm ngoái, mình còn thấy quá khó khăn trong việc biểu đạt và bày tỏ những gì mình muốn. Bạn của mình ở VN đang làm công việc tự do yêu thích cũng đang đau đầu với những yêu cầu từ khách hàng mỗi ngày, ít khách cũng đau đầu mà nhiều khách cũng đau đầu, có mâu thuẫn không? Hay như team 462 tụi mình, có phải ai cũng đang gặp phải những khó khăn như nhau hay không. Khi chưa có job bạn stress nhưng khi có job rồi lại càng thêm stress hay không?

(team 462 tại Darwin họp mặt)
Chúng ta được sinh ra trong một thời đại có thể nói là tân tiến nhất với những tiện nghi chưa bao giờ có trong quá khứ, thế nhưng chúng ta có tự tin nói rằng mình là thế hệ hạnh phúc nhất hay không? Chúng ta cứ mải mê chạy theo những mục tiêu, cột mốc mà mình đặt ra mà không dừng lại để tận hưởng, ăn mừng những chiến thắng nhỏ. Vậy nên không áp lực và cũng đừng để nỗi cô đơn, buồn tủi gặm nhấm, bào mòn sự phấn khích, ngây ngất với cuộc đời của chúng ta.
Đó là một sự tiếp diễn, trọn vẹn, những diệu kỳ của sự sống vẫn đang xảy ra trong mỗi khoảnh khắc. Như khi vừa chạm đến đỉnh của ngọn núi, ta lại thấy một đỉnh núi nữa hiện ra, gian truân hơn, hiểm nguy hơn. Và khi ta vừa chạm vào đỉnh núi ấy, một đỉnh khác lại xuất hiện. Cuộc đời là một rặng núi Himalayas bất tận thôi thúc ta phải trở nên mạnh mẽ, khôn ngoan hơn, trưởng thành hơn.
Cheers~ Luna




Cảm ơn bài chia sẻ đầy cảm xúc của chị! Thấy tương lai mình đâu đó xuất hiện trong đây